đề cương kịch bản phim truyền hình

Tác giả:

:

Số thành viên: 0

Bình chọn: 3

Bình luận: 6

Lượt đọc: 5371

THÔNG TIN CHUNG

đề cương kịch bản phim truyền hình (03/04/2009 12:03 PM)

Sáng hôm sau, người làng Kiếp thấy gã nằm co quắp, chết cứng bên gốc cây. Con chim trên cao cất tiếng khàn khàn như muốn gọi gã. Nó bay một vòng rồi bay về chỗ cái lồng không. Nó đập cánh phành phạch rồi tung cánh bay vút lên cao. Nó vẫn cất tiếng khàn khàn gọi bạn…

 

 
Đề cương kịch bản phim truyện nhựa:
GỌI BẠN
                                                                    Dựa theo truyện ngắn:
                                                                     “Gọi bạn trăm năm”
                                                                         của Huỳnh Văn Út
 
 Quang là một người nát rượu. Một mình gã có thể uống một lít rượu là chuyện bình thường. Không lúc nào, người ta thấy Quang tỉnh rượu được hai ngày liền kề. Mỗi lần say, gã lại hung tợn như một người dở chứng bị chạm thần kinh. Vì thế mà người dân làng Kiếp gọi gã là Quang khùng. Gã không buồn mà cũng không giận, thậm chí gã còn thấy vui vui khi người ta gọi gã bằng cái tên đó.
 Đằng sau nhà Quang, bên kia sông là quán rượu của Thảo. Thảo là người đàn bà có giọng hát ngọt ngào và cũng có chút nhan sắc. Từ ngày Thảo được Hùng thuê về làm tại quán, đám đàn ông tuổi sồn sồn rồi cả đám trai tơ ra vào quán đông đúc hơn. Trong số trai làng Kiếp ấy, cũng có Quang. Quang đã chết mê chết mệt Thảo từ ngày đầu vào quán uống rượu. Nhưng cái sự khùng khùng, hoang dại của Quang, khiến cho gã trong mắt Thảo chỉ là một người đàn ông bất tài, vô dụng.
 Thảo sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh em, nhà lại thiếu trước hụt sau. Nên năm 17 tuổi, Thảo đã đi lấy chồng ngoại quốc mong được chút dư giả cho mẹ dưỡng già. Nơi đất Đài xa lạ, làm vợ người ta nhưng Thảo bị coi như một con vật trong nhà. Gia đình chồng đánh đập, hành hạ rồi lại bị đem ra làm trò tiêu khiển cho đám bạn bè của chồng. Thảo trở lên điên loạn và bị gia đình chồng đưa về nước. Sau một năm, Thảo hết bệnh. Nhưng rồi mẹ lại mất, nhà không còn nên Thảo phải đi lang bạt kiếm sống nuôi các em. Dòng đời xô Thảo về cái làng Kiếp này, để ngày ngày đàn hát rồi hầu rượu cho đàn ông.
 Trong số người say mê Thảo, ngoài Quang còn có ông chủ quán là Hùng. Nhưng Hùng luôn bị nép bóng do có một bà vợ máu Hoạn Thư. Ả ganh ghét, cay nghiệt với Thảo. Ả luôn tìm mọi cách để vùi dập Thảo. Mọi thủ đoạn, ả đều có thể nghĩ ra được. Quang khùng hay đến gây sự với đám thanh niên trong quán nên quán ít khách. Không bán được hàng, Thảo lại bị ả lôi ra hành hạ. Ả dọa đuổi việc Thảo. Hùng thương lắm nhưng chỉ biết làm thinh trước mặt vợ. Thảo thì sợ bị đuổi nên chỉ câm lặng chịu đựng. Cay đắng thế, có thấm gì những nỗi đau thể xác nơi xứ Đài.
 Một đêm mưa gió, từ phía cây bồ đề bên hông nhà, chợt vang lên tiếng kêu ao áo rồi tiếng đập cánh phành phạch. Trong cơn say, Quang làu bàu: “Chim”. Gã cố ngồi dậy, mở to đôi mắt cú vọ và đi về phía sau nhà tìm cho được chú chim. Sáng ra, Quang ngồi đan lồng cho chim. Người nhà nhìn gã bằng ánh mắt kì quặc. Từ ngày có chú chim đến, trong nhà rộn tiếng cười. Gã thì có thêm người bạn bất đắc dĩ những lúc say.
 Những đêm say, gã lại ra sau nhà nhìn sang bên kia sông sang quán Thảo. Gã tỏ tình một cách man dại: “Thảo ơi, tao thương mày, sao mày không thương tao?” Bên kia, Thảo vẫn im lặng. Gã khóc rồi thì thào cất tiếng gọi tên người đàn bà ấy. Cũng có khi trong cô đơn, đôi mắt gã trợn lên tròng trắng, tay cầm con dao đi xăm xăm qua phía quán đòi kết liễu đời mình. Khi Hùng vui vẻ thì vỗ vai gã, cho điếu thuốc, hớp rượu, rồi gã lại bước cao thấp đi về ngủ. Lúc nào Hùng buồn, thì gã được một trận đòn nhừ xương. Có hôm, thấy bóng gã vừa xuất hiện. Hùng đã thả hai con chó ra xâu xé gã. Bị chó cắn, gã lại bước thấp, bước cao lê chân với những vết máu loang lổ đi về. Gã không giận, không la lối, không kiện cáo chủ quán. Hai hôm sau, gã lại mò đến tìm Thảo. Hùng lần này ngon ngọt: “Này chú em, yên tâm về đi. Ta đứng ra làm chứng cho. Con Thảo nói, chú em bỏ rượu là nó sẽ đồng ý làm vợ chú ”. Gã ngoan ngoãn ra về trong cảm giác nâng nâng.
 Để lấy được Thảo, gã tìm mọi cách để cai rượu. Gã vất hết chai lọ thường ngày đựng rượu đi. Gã trải qua những cơn đau vật vã. Có lúc tưởng chừng như gã không thể sống nổi. Mẹ lén cho gã uống cả thuốc cai rượu nên có lần gã uống lại rượu, gã đã nôn mửa thốc tháo. Gã đã sợ. Gã đi phu hồ, thời gian còn lại gã chăm sóc chú chim. Gã sướng rân người chờ đợi ngày mẹ sang hỏi Thảo về làm vợ cho gã. Gã tưởng tượng một mái ấm gia đình với những đứa con xinh xắn, ngoan hiền.
 --------------------------
 Xóm Kiếp đi vào giấc ngủ sâu, giữa đêm khuya thanh vắng, Hùng chủ quán chợt kêu lên: “ Cháy nhà, cháy nhà bà con ơi. Cứu, cứu”. Ngọn lửa của quán bốc lên ngùn ngụt. Trong đầu Quang lúc này chỉ còn hình ảnh người đàn bà gã yêu. Gã băng qua sông, sang tới quán, gã phá cửa xông vào. Thảo đang nằm bất động. Gã xốc người đàn bà chạy ra rồi ôm chạy một mạch đến trạm xá xã. Toàn thân Thảo bị phỏng nặng. Gã vừa khóc vừa gọi: “Mày đừng chết, mày đã hứa là sẽ thương tao rồi. Mẹ tao cũng hứa là sẽ cưới hỏi mày đàng hoàng. Mày đừng bỏ tao, Thảo ơi”.
 Thảo thều thào không nói thành lời. Những giọt nước mắt chảy dài trên má rồi lăn xuống đôi vai trần đầy sẹo của Quang.
 Vài ngày sau, Thảo được người thân đưa lên đặc trị ở tuyến trên. Cái quán lá chỉ còn lại đống tro tàn. Nhìn thấy gã, Hùng chạy đến lồng lộn: “Mày có biết Thảo đã từng là của tao không. Mày biết tao đã lừa gạt mày nên mày đã phóng hỏa đốt quán của tao phải không? Con thảo chết rồi, mày biết không? Tao sẽ cho mày đi tù mục xương”. Gã không tin vào lời Hùng nói. Gã tin là Thảo yêu gã thật lòng. Gã lao vào, túm cổ áo Hùng rồi đánh lão chủ quán như một thằng điên.
 Vài ngày sau, gã bị bắt vì liên quan đến vụ cháy quán của Hùng. Gần ba tháng bị giam, gã bị những trận đòn sống dở, chết dở của những tay đầu gấu trong tù. Gã bị oan. Đêm trong tù, gã vắt tay lên trán nhớ người đàn bà ấy, nhớ con chim rồi gã lại khóc.
 Một hôm, nghe lời nhà chức trách xúi, để được ra ngoài tìm gặp Thảo xem sống chết ra sao, gã đã khai bừa mình là thủ phạm đốt quán. Trong phiên tòa, Hùng một mực chụp cho gã đốt quán vì trả thù tình riêng. Gã thừa nhận tất cả lời khai của mình, nhưng buộc gã là kẻ đốt quán là sai. Quan tòa hỏi:
-         Tại sao bị cáo lại lăn tay vào tờ nhận tội, thừa nhận mình đốt quán?
-         Những người trong nhà trại bảo bị cáo làm như vậy, sẽ được về gặp Thảo, vợ sắp cưới của bị cáo.
-         Thảo đã chết, bị cáo còn gặp gì nữa?
-         Bị cáo không tin. Giờ đây bị cáo chỉ tin vào mỗi bản thân mình thôi.
 Giọng gã chùng xuống, nghẹn nghẹn. Còn ai để cho gã tin bây giờ…
 Gã được thanh minh. Người đốt quán là vợ Hùng. Vì sự ghen tuông mà ả đã ra tay đốt quán mong giết chết Thảo. Gã được trả tự do. Nhưng những ngày án oan sai, ai sẽ trả lại cho gã. Gã không cần biết điều đó là gì. Gã chỉ quan tâm đến người đàn bà của gã. Nhưng người đàn bà ấy đã không còn…
 Trong những cơn say và những cơn mơ, gã lại mơ thấy Thảo. Gã và Thảo hạnh phúc tay trong tay. Nhưng tỉnh dậy, chỉ một mình gã và căn phòng chơ vơ. Gã khóc rấm rứt như đứa trẻ lên ba.
 Một ngày buồn tình, gã thả cửa lồng cho con chim bay đi tìm bạn. Con chim tung cánh bay lên cây. Nó không bay đi mà cứ lượn lờ quanh gã. Còn gã, gã lại ngập tràn trong những cơn say. Gã muốn quên đi tất cả, kể cả người đàn bà gã yêu, gã cũng không muốn nhớ nữa. Khi say, gã lại trở lên điên dại.
 Đêm mưa gió bập bùng, gã trong cơn say lê lết đi trên đường, rồi gã gục ngã ngay chỗ gốc cây mà gã đã từng cứu con chim. Gã ú ớ gọi, nhưng sấm chớp đì đoàng chẳng ai nghe thấy gã kêu mà ra cứu. Gã nằm thế, rấm rứt khóc và miệng lẩm nhẩm gọi tên Thảo “điệu”.
 Sáng hôm sau, người làng Kiếp thấy gã nằm co quắp, chết cứng bên gốc cây. Con chim trên cao cất tiếng khàn khàn như muốn gọi gã. Nó bay một vòng rồi bay về chỗ cái lồng không. Nó đập cánh phành phạch rồi tung cánh bay vút lên cao. Nó vẫn cất tiếng khàn khàn gọi bạn…
 
                                                                                    Hết.
 
 
                                                          Phạm Tử Văn
Hồ Chí Minh, tháng 3 năm 2009

FaceBook   

BÌNH LUẬN (6)

  • tu (08:59 - Ngày 08.07.2010)

    hÝc hÝc em moi hoc lop 12 hjhj. cung dang din viet 1 kick ban phim  de xem minh co hop voi linh vuc ne khong. theo em thi  kick ban phim  "Goi Ban " cua anh cung hay , nhu doi voi gioi tre bon em thi chac ko thich the loai nay dau ^^ ma em cung tra biet gj :D dag hoc

     
  • Nàng thơ (07:18 - Ngày 09.11.2009)

    Anh Văn học cái gì nhỉ? Câu chuyện khá hay nhưng môtip hơi mòn. Hình ảnh con chim cũng hơi cũ! Nhưng giọng văn thì cũng trôi chảy, tỉnh, lạnh nhưng không tỉnh, lạnh! Anh thông cảm cho Ninh nhé Ninh chỉ nhận xét theo cảm nhận của mình thôi.

    Trong thời đại còn lắm mảnh đời bất hạnh như thế này thì thêm một mảnh tình và đời bất hạnh nữa chỉ làm cho mọi người thấy u ám thêm. Hic! Đã có một "Làng Vũ Đại ngày ấy" thì kịch bản "Gọi bạn" của anh có lẽ khó tìm được nhà sản xuất!

     
  • tungcano (02:16 - Ngày 17.04.2009)

    Câu chuyện rất cảm động. Ai đọc sẽ nhớ đến Chí Phèo. Lại thêm một dẫn chứng nữa về tình yêu.!

     
  • baotincenter (12:58 - Ngày 15.04.2009)

    Vì hôm trước mọi người vào nhận xét một bài giới thiệu một kịch bản của bạn sau đó bạn đã thẳng tay xóa luôn bài đó cùng với tất cả các comments

     
  • Phạm tử Văn (04:51 - Ngày 08.04.2009)

    sao không ai cho tui nhận xét là sao................

     
  • Phạm tử Văn (11:02 - Ngày 06.04.2009)

    sao chưa ai gửi bình luận nhỉ.híc.........

     
Trang 1 / 1

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận.

TIN TỨC


BAN QUẢN TRỊ

THÀNH VIÊN

DANH SÁCH BÌNH CHỌN

3 người, điểm trung bình 0.00
Phạm tử Văn : 0 | Zai Ngoan : 0 | tu : 0

Quảng cáo tài trợ: tai game danh bai Bigone|iWin|tai game avatar|tai bigone |  Da Lat | Da Lat | May in hp | May fax panasnic | May in epsonMay in brother | May in Samsung | Cung cấp phù điêutranh gốm nghệ thuật | glasslock | máy tính bảng giá rẻ   | máy tính bảng |  thu vien truyen tinh yeu hay | sửa chữa máy tính bảng | linh kiện máy tính bảng  Email Marketing | Link m88 | Cách vào M88 | game danh bai tai zalo  game online cho android